Đồng phục Hải Anh

Em nhớ anh rất nhiều

Anh! Em giờ không biết mình đang muốn gì nữa và vì em không thể làm được điều gì vào lúc này…

Em nhớ anh rất nhiều
Em nhớ anh rất nhiều
Giữa bộn bề lo toan của cuộc sống có những điều tưởng chừng như không thể xảy ra nhưng nó lại xảy ra, định mệnh vô tình tạo ra cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa em và anh vào cái buổi chiều ngày hôm đó, để rồi lúc đầu chẳng ai nghĩ xa xôi được gì chỉ xin số điện thoại cho một mối quan hệ nào đó thôi.
Thời gian cứ trôi, sự trao đổi cứ diễn ra như bao điều bình thường của cuộc sống, thế rồi đến lúc hai con tim tự nhiên trở nên thân thiết lúc nào không hay. Và rồi em tìm thấy ở anh điều gì đó mới lạ cứ cuốn em theo, không vội vã ổn ào mà tự nhiên lôi cuốn, em bước bồng bềnh cùng trái tim thổn thức, em ngã vào anh nhẹ nhàng tự nguyện, anh cũng nắm chặt tay em lay nhẹ bờ vai, thì thầm vào tai em “anh hạnh phúc quá”… Rồi mình cùng ngất ngây thăng hoa trong men say tình ái, ở bên nhau đã có lúc mình tạm quên đi cuộc sống hối hả với những mối quan hệ ưu tư muộn phiền, một cảm giác bình yên quá…
Hôm nay cũng như bao hôm khác khi mải mê theo dòng suy nghĩ về anh em chợt va vào hòn đá bên đường xe em suýt đổ, em dựng xe lên thì cũng là lúc em chợt mơ hồ nhận ra điều gì đó, phải chăng đến với anh là một điều không nên khi số phận đã an bài, em đã từng hạnh phúc và bằng lòng với những gì mình có, hơn nữa em càng không nên khơi gợi trong anh điều gì, bởi chỉ càng làm khắc sâu thêm nỗi nhớ về nhau mà càng nhớ nhau thì càng thấy nhói lòng.
Em tự nhủ lòng mình hãy dừng lại ngay cảm xúc đó, dù rằng cảm xúc đó lâu lắm rồi em mới thấy lại, nhưng dường như lý trí bất lực, không thắng nổi lý lẽ trái tim của kẻ đang thổn thức vì nhớ nhung, vì mọi cử chỉ và hình ảnh anh cứ lẩn khuất trong em. Em lại tự bao biện cho mình với muôn vàn lý do để em được nghĩ về anh, về những gì ngắn ngủi mà tuyệt vời mình đã có với nhau. 
Có ai đó đã nói với em đứng trước cảnh biển đẹp thì cũng chỉ nên đứng ngắm từ xa thôi đừng nên tiến gần sát bờ, bởi có thể sẽ bị cuốn theo con sóng lúc nào mà không biết.
Anh! Em giờ không biết mình đang muốn gì nữa và vì em không thể làm được điều gì vào lúc này…
Nhưng em biết chắc rằng em đang nhớ anh rất nhiều!
Tác giả bài viết: Nguyễn Hải Anh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *